≡ Menu

Đời sống

0b32f427d95a90a1a2b1e7837f9aff36 - Trên thiết lộ chạy mãi về hướng Bắc

Nó biến mất sau tiếng bánh sắt nghiến vào đường ray, trong cái rầm rập, xập xình của giấc mơ cơ khí, của một phút đoàn tàu lướt qua giữa chúng tôi. Không một tiếng kêu, không tiếng nấc nghẹn, tiếng tru tréo nào. Đoàn tàu đi xa dần mãi về hướng Bắc, thanh âm nhỏ dần, nhỏ dần. Chỉ còn lại gió. Đàn bò tôi vừa lùa qua trước mũi tàu hỏa vẫn thinh lặng gặm cỏ. Tôi nhìn mãi vào vệt đỏ tươi trên đường ray, cố hình dung về sự biến mất của nó. Một phút trước, chúng tôi đứng rất gần nhau.

Trên chạc ba cây me ở bãi thả bò, nó hay chỉ tôi khi đoàn tàu chạy qua “ngồi trên nóc toa đó, há miệng ra, mày nuốt được bao nhiêu gió?”. Đúng là gió nhiều thật, ngồi trên đây, há miệng ra, tôi cũng nuốt được một bầy gió, tôi nghĩ thế nhưng không nói ra. Tôi không muốn nó phải bận tâm chuyện đó, nó chăn bò với tôi năm năm rồi, và có lẽ nó chỉ muốn ngồi trên nóc toa, gió không phải là câu chuyện chính.

Tôi nhặt một vài mẩu của nó, rơi rớt cạnh đường ray suốt một quãng dài, bụm trong tay. Tôi muốn căng áo ra đựng nó như khi chúng tôi hái ổi trộm, nhưng áo hôm nay chật và rách quá, tôi sợ nó rớt xuống lần nữa và biến mất. Đường ray như cái thang dài vô tận và vô vọng, tôi leo từng bậc nhọc mệt, hơn cả hôm hai đứa leo rừng kiếm bò. Tay tôi đựng đầy nó quá, sắp tràn ra ngoài rồi, đàn bò đã ở rất xa sau lưng. Tôi quay đầu chạy, nó sóng sánh trong tay, lấp lánh đỏ như bụm nước suối đọng thành vũng mùa hạn mà tôi hay khỏa lên mặt buổi chiều. Bầy bò nghe mùi khói đốt rẫy trên núi lan về cứ kêu lên từng chặp. Chiều ghê lắm rồi, bóng tối đang ồ ạt chảy.

 

Nó lẩy miếng thịt trắng nõn của trái keo bỏ vào miệng. Nó nói, “chát ghê, chát như tiếng thắng xe lửa hôm nó né con bò vậy”. “Mày ăn đi, nhai chậm thôi, cho thấy ngọt như vị thịt bò”, con bò bị xe lửa cán chết, chủ mổ thịt bán trong làng, chúng tôi cũng được một ký nhưng bị trừ tiền một tháng chăn. Tôi với nó ham đánh trổng, con bò nghe tiếng xe lửa tự dưng hoảng hồn băng qua đường ray, bị kéo lê một quãng dài mới văng ra. “Tao không ăn, tao buồn, mày ăn nỗi buồn sẽ bị sình bụng”, nó lấy cái hột keo đen nhánh bỏ vào ná thun, bắn cái cốc về phía đường ray, không có gì phản hồi lại.

Ai đó rọi đèn pin vô mặt tôi, “giờ này còn chưa lùa bò về, hai đứa mày khùng hả?”. Tôi đưa bụm tay về phía ánh đèn: “Nó nè, còn nhiều lắm, coi đi lượm đi, tui không đủ chỗ để đựng nó”. “Cái gì, bò hả?”. “Không, nó đó!”. Đèn pin soi vô tay tôi đỏ lựng, ai đó rú lên như còi tàu. Má nó lao ra từ bóng tối, chụp tôi như sợ tôi chạy mất. Tôi không chạy đâu, tôi đang giữ nó mà. Bà lắc tôi mạnh quá, “coi chừng rớt nó bây giờ, thả tui ra, má!”, tôi cộc cằn hét lên. Để cho nó yên chút coi, bộ tưởng giữ một đứa đã biến mất dễ lắm sao.

Tôi đánh vần cho nó nghe tờ sách rời gói bánh tiêu, câu chuyện về gã đàn ông đứng nhìn cô gái đẹp trên xe lửa chạy qua cánh đồng. “Giống tụi mình quá mậy, chỉ có điều không thấy gái đẹp đâu”, nó bình luận. Truyện có câu “trên thiết lộ chạy mãi về hướng Bắc”, “thiết lộ là đường ray đó – tôi chú thích cho nó – có lần tao nghe mấy ông già nói chuyện”. Nó cứ lẩm bẩm mãi câu đó. “Thiết lộ mà là đường ray, quái thiệt, mà ngày nào tao với mày cũng ở chỗ thiết lộ nghe cũng ngầu chớ”, nó ngóng lên chuyến tàu chạy qua rồi nói. Chuyến tàu kín bưng với lưới sắt và cửa sập, chúng tôi chỉ thấy một hình khối tù mù đi qua, không gương mặt nào hiện ra từ đó, không phép lạ ngời sáng nào hiện ra từ đó, kín bưng như bằng cách nào đó thiết lộ có nghĩa là đường ray.

Cả đoàn người rà theo quãng đường nó biến mất, nhang cắm lập lòe cả dải dài đẹp hơn đom đóm. Ai đó đã tước nó khỏi tay tôi, bỏ nó vào một chiếc thùng đỏ. Nó cứ được thêm vào chiếc thùng ấy khi ánh đèn pin quét trúng phần nào đấy. Cái thùng còn nhỏ hơn cả cái hộp tôn tôi và nó làm xe đẩy ở bãi chăn, cái hộp mà tới lượt nó ngồi vào cho tôi đẩy bao giờ nó cũng bực bội, “xe lửa mà chật vầy, không bao giờ tao đi”. Tôi không trả lời nó, tôi không biết trên xe lửa rộng hay chật. Có người thì thầm “thấy phần trên của nó rồi”, ai đó nữa hời lên tiếng gọi hồn về. Tôi cười sằng sặc, dễ gì nó về, nó mà trốn thì ai kiếm cho ra. Dụ nó về trong cái thùng nhỏ chút đó sao bằng nó ngồi trên tàu, đu theo cái bánh sắt tròn, há miệng cho gió vô, há miệng cho thành gió.

Tôi với nó nằm bẹp xuống lớp cỏ khô, nín thở chờ bánh tàu lăn qua. Một tiếng rít lớn kéo theo vệt lửa dài trên thanh tà vẹt. Tàu qua rồi, nó chạy ra kiếm rồi huơ lên cho tôi thấy một thanh bạc dài sáng loáng dưới nắng. Cái đồng xu cạo gió của má nó được bánh tàu đập dẹp và mài ra như thanh kiếm sắc. Kiếm không có chuôi có thể cắt vào tay người cầm. Không ai cạo gió bằng kiếm bạc. Má nó không còn đồng bạc nào nữa. Tôi cầm thanh kim loại kéo dãn ấy, chẳng biết dùng để làm gì, vật dụng ấy vô nghĩa như trò nghịch dại của chúng tôi.

Người ta nói nó bị hút vào khi đứng quá gần tàu. Người ta đã nhặt tất cả nó và chôn. Tôi không đi buổi ấy. Tôi nghĩ nó bị hút vào bởi một điều gì khác, và nó còn ở đó, trên thiết lộ chạy mãi về hướng Bắc, với tôi.

03dcd56265f4428b88de23ae29f9370b - Thay đổi nền giáo dục tương lai từ việc thay đổi nhận thức và hiểu biết của chính mình

Ngày tựu trường vừa trôi qua, một năm học nữa lại đến. Phần lớn chúng ta thích ngày tựu trường, vì hôm đó đông vui, vì ta có thể ngắm nhìn những gương mặt cả thân quen lẫn mới mẻ sau những tháng hè, vì muốn xem trường mới lớp mới có ai xinh xắn không… [continue reading…]

tumblr mzak17kiW11qbbuybo1 500 14cd4 - Có một thế giới rất khác, rất tuyệt ở trường đại học, khi là sinh viên, đừng bỏ lỡ nó

Dạo này nhiều bài viết về chủ đề đại học quá (cả cao đẳng nói chung), nhưng gần như đều có một mẫu số chung là “đại học không học chẳng sao”. Đồng ý là việc học đại học và có bằng cấp ngày nay không còn là thứ đảm bảo bạn sẽ có một công việc tốt, ổn định khi ra trường và càng không đảm bảo bạn sẽ thành công trong cuộc sống. [continue reading…]

ngu 14914 c84de - Làm thế nào để hạnh phúc hơn?

Nếu thường xuyên thức dậy với cảm giác mệt mỏi, buồn chán và lo lắng về một vài sự việc không may đã xảy ra vào những ngày trước, bạn nên trang bị những mẹo nhỏ để thức dậy hạnh phúc mỗi ngày. [continue reading…]

1 b4f1c - Tâm sự của nghệ sĩ trẻ người Mỹ gốc Việt trên đất Mỹ

Họ là một thế hệ những nghệ sĩ đương đại đang tìm cho mình một vị trí trong môi trường nghệ thuật rất năng động ở New York. Họ cũng chính là những người tiếp thu và sáng tạo những hình thái nghệ thuật mới mẻ nhất. [continue reading…]

Page 2 of 3123